Kỳ án: Thám tử đi tìm kho báu gia tộc (P3) | thám tử tư sài gòn

  • Công ty dịch vụ thám tử sài gòn
  • Công ty dịch vụ thám tử sài gòn
  • Công ty dịch vụ thám tử sài gòn
  • Công ty dịch vụ thám tử sài gòn
  • Đào Tạo Chuyên Nghiệp

    Làm việc
    Chuyên Nghiệp

  • Giá cả Cạnh Tranh

    Kết quả
    Chi tiết

  • Chất Lượng Đỉnh Cao

    Bảo đảm
    Thông Tin

  • An Toàn Tuyệt Đối

    An Toàn
    Tuyệt Đối

Kỳ án: Thám tử đi tìm kho báu gia tộc (P3)

Kỳ 3: Mật thư thứ hai – Giải mã câu đố nơi xó bếp

Sau khi bị rắn cắn, La Mạc Nhiên lội xuống suối ướt sũng cả người. Nhóm thám tử chúng tôi dìu anh về. Tuy không còn ảnh hưởng đến tính mạng nhưng tâm trạng của Mạc Nhiên quả thật tụt dốc không phanh. Lời nguyền trong truyền thuyết dường như bắt đầu ảnh hưởng đến tâm lý của Mạc Nhiên. Anh thều thào: “Các anh còn nhớ chiếc bàn bị cháy xém và dòng chữ trên đó không: Kho báu hay máu. Tôi đã chọn kho báu, chắc chắn tôi sẽ phải trả giá. Các anh nghĩ xem, sao tự nhiên tôi bị rắn độc cắn, trong khi hai anh đi cùng tôi không bị gì. Tôi vẫn thường xuyên lui tới nơi đây, nhưng chưa bao giờ gặp loài rắn này. Phải chăng đây là rắn thần canh giữ kho báu như trong truyền thuyết mọi người hay đồn đại”.

Thám tử Mạnh luôn ở bên chăm sóc Mạc Nhiên liền an ủi, “anh yên tâm, có thể chỉ là ngẫu nhiên, không có lời nguyền gì đâu. Chúng tôi sẽ bảo vệ anh mà”.

Quản gia Lục Mạng hối hả chạy vô, giọng vô cùng đau thương: “Cậu Mạc Nhiên, cậu không sao chứ?”

Mạnh nói: “Mạc Nhiên chỉ bị trượt chân xuống suối thôi, ngủ nghỉ một chút sẽ khá thôi. Không có sao đâu chú Mạng”.

Nhóm thám tử Sài Gòn T&T chúng tôi luôn ở bên chăm sóc, và giữ cho Mạc Nhiên an toàn lẫn an tâm. Trong khi Mạc Nhiên ngủ, tôi và Mạnh bắt đầu xâu chuỗi lại một số sự việc xảy ra liên tiếp tại căn biệt thự kì bí này.

Mạc Nhiên bỗng bật dậy rồi nói: “Không chậm trễ hơn đâu, tôi vừa được cha tôi báo mộng phải nhanh chóng đi tìm kho báu trước khi quá trễ”.

Mạc Nhiên gọi bà Hoa vào nói: “Tối nay tôi muốn dùng căn bếp này để hai người bạn của tôi làm vài món ngon Sài Gòn cho tôi ăn. Chắc sẽ mượn không gian bếp núc của thím một chút nha. Thím không cần phải nấu nướng gì tối nay đâu”.

Chúng tôi vào căn bếp đã tồn tại bao đời của gia đình Mạc Nhiên, cố tìm kiếm các manh mối. Từ gác bếp cũ kỹ, các ngóc ngách trong bếp, các bức tường, dường như không chỗ nào chúng tôi không lục tung. Không có gì bất thường trong căn bếp này cả. Không lẽ mật thư thứ nhất chỉ sai. Hay là chúng tôi đã giải sai. Đang bối rối thì Mạnh phát hiện phía bên hông cái bếp cũ có một số ký tự, nhưng không rõ.

Mạc Nhiên bảo chúng tôi tìm than, lấy than đánh lên chỗ hông bếp có kí tự, liền sau đó các kí tự dần dần hiện ra, đó là kí hiệu: mũi tên, mặt trăng, hai đường song song dựng đứng, hình tam giác.

Nhìn tất cả mọi vật trong bếp không có cái nào có hình mũi tên, mặt trăng hay hai đường song song, hay tam giác.

thám tử tư

Bỗng tôi chợt nghĩ, có khi nào các kí tự này liên quan đến mật thư thứ nhất. Với mật thư thứ nhất, chúng tôi đi theo các kí hiệu có hình dáng như trong mật thư. Chắc chắn, mật thư thứ hai cũng tuân thủ nguyên tắt như mật thư đầu tiên. Có điều tìm mãi vẫn chưa ra. À, hay đợi trăng lên khi ánh sáng của trăng hiện lên sẽ tạo nên các kí tự như trong mật thư.

“Chúng ta đợi trăng lên xem sao?”, tôi lên tiếng. Cả Mạc Nhiên và Mạnh đều hoàn toàn đồng ý. Trong khi chờ đợi mặt trăng lên, chúng tôi làm món bánh mật ong bột nếp. Đây là món ăn đặc biệt của người Mông Cổ mà Mạc Nhiên học được từ các đầu bếp trong gia đình. Tôi ngạc nhiên hỏi:

“Những người làm ở đây đều là người gốc Mông Cổ hết sao?”

Mạc Nhiên cười “Không đâu, chỉ có gia đình bác quản gia Lục Mạng là người gốc Mông Cổ, ông ấy và bố ông ấy theo gia đình tôi tị nạn từ những ngày đầu. Đó là sự gắn kết khó tách rời”.

Mạc Nhiên thuần thục làm món bánh mật ong bột nếp cực kỳ thơm ngon. Hai người đàn ông chúng tôi chỉ biết nhìn ngưỡng mộ. Chiếc bánh mật ong vừa dẻo vừa thơm cuối cùng cũng ra lò. Chúng tôi nhâm nhi bánh, uống ngụm trà nóng đợi chờ trăng lên. Mạc Nhiên lúc này bỗng ca một bài hát Mông Cổ vô cùng tiêu dao:

“Sắc Lặc xuyên, Âm sơn hạ,

thiên tự khung lư, lung cái tứ dã.

Thiên thương thương, dã mang mang,

phong xuy thảo đê kiến ngưu dương”

Tuy không hiểu lắm lời bài hát, nhưng giọng hát của Mạc Nhiên quả thật khiên người ta sảng khoái, như lạc giữa thảo nguyên. Tôi hỏi Mạc Nhiên “Bài hát, hát về điều gì vây?”
Mạc Nhiên cười: “Đây là bài Sắc Lặc Ca, Sắc Lặc là một bộ tộc sinh sống trên vùng thảo nguyên Nội Mông Trung Quốc. Lúc nhỏ ba tôi hay hát bài này cho tôi nghe, để nhớ về thảo nguyên. Lời bài hát cũng khá giản dị, trên dòng Sắc Lặc, dưới núi Âm Sơn, trời như chiếc lều, bao trùm lên mọi phía. Trời thì xanh, nội Mông bát ngát. Gió thì thổi cỏ rạp, đàn bò dê tung tăng”.

Ăn bánh, uống trà, nghe tiếng hát của Mạc Nhiên trong xó bếp khiến thời gian trôi qua nhanh chóng. Cuối cùng trăng cũng lên.

Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu qua cửa sổ soi vào bếp, in bóng xuống nền nhà tạo thành hai đường thẳng song song hướng vào bếp lò. Chiếc bếp lò sáng tối lấp ló, ánh sáng của trăng khiến cửa bếp lò hiện lên vệt sáng tam giác.

Tôi reo lên: “Thấy rồi, thấy các kí hiệu rồi. Có thể dưới bếp lò lớn có đường hầm. Điều này quả thật thú vị”.

Chúng tôi nhanh chóng dập tắt ngọn lửa bếp đang cháy, đào bới lớp tàn tro dầy dưới đáy bếp bỗng phát hiện một nắp hầm bí mật phía dưới. Đây có thể là cửa hầm dẫn tới chỗ cất giấu kho báu.

(Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin cho khách hàng)

Trung tâm thám tử sài gòn T&T

(Còn tiếp)


[X]
banweb